Sunday, 16/06/2019

XỨ THANH (qua chùm thơ HOÀNG HẢI)

10:02 16/03/2019

XỨ THANH (Qua chùm thơ HOÀNG HẢI)

 

Thung lũng Pu-Luông

Thung lũng Pù-Luông (Bá thước)

I. BẢN ĐÔN (Bá Thước)

 

Thung lũng Pù Luông:

Chẳng biết tự bao giờ,

Người Thái, người Mường,

Xích lại gần nhau,

Thành tên gọi thân thương:

Bản Dồn (*) 

Từng Cung đàn lên, xuống giữa lưng chừng núi, lưng chừng đèo, 

Vọng xa tới chân trời, góc bể... lay động muôn sắc màu Da.

Một “thế giới” lạ, 

                    không phồn hoa, đô hội...,

                                          trên quê hương tôi.

Nơi: Bốn phương tìm đến chốn tịnh lặng, xa xa trong cõi đi về./.

 

(*) Dồn: Tiếng Thái đọc là “Đôn”

 

 Ảnh (theo Báo Đắc Lắc)

II. BẾP LỬA

 

Buốt giá, hoang vu, bình yên - Phía Tây xa xôi quê tôi,

Người người cậy nhờ Bếp Lửa

Một mẹ già 96 tuổi nằm co ro, chẳng vấn vương đời thế

Một gia đình xúm xít trông rõ những bàn tay, chân toác hoác - bên Bếp Lửa

Một đám người hốc hác, vu vơ như trẻ thơ - bên Bếp Lửa

Tình anh em hữu nghị nghìn năm nhìn trìu mến - qua ánh Lửa

Chỉ còn riêng tôi bên bếp lửa, văng vẳng, điệu:

                             “Xòe thương nhau, hứng - tung Còn”

                                                           từ những bông Hoa núi ngàn

Vẫn: Đôi chân trần đạp đá, băng rừng thoan thoắt;

       Đôi tay xương xộc xới Nấm ngọc cẩu, Sâm cau, …

                                                Đêm về ca, múa lay động núi rừng.

Nổi lửa lên, nổi lửa lên!

Thiên tiên, thiên tiên nơi đây!./.

    

       

                                          Một khúc sông Mã                                                        

III. TRỞ LẠI

 

Vút lên tới nguồn: 

Lòng  Sông Mã trơ đá, được ấp iu bởi núi rừng hoang vu ngụt ngàn.

Dòng Tuyết trắng chảy tận vào hư không,

Nơi: Cổng trời mờ mờ ảo ảo,

Thiên thai phẳng lặng.

 

Đám sơn nữ bên bếp lửa bập bùng,

Thấp thoáng, xa xa như đàn tiên lạc chốn trần gian,

Say sưa múa hát, 

Một tốp, một tốp, rồi một tốp... 

Khèn lên, rượu đầy,

Bản Ngàm, bản Năng, bản Lát bừng sáng giữa u tịch.

Những ánh mắt, những trái tim đang tìm kiếm nồng nàn

Độ, quên trần hoàn

Mặc, ngàn muông thú chết lặng.

 

Họ yêu bản, giữ làng, cái Bụng căng đầy tình thương, chân thật,

Lên cao, bao la

Yêu hơn, yêu hơn Quê ta./.

 

 

IV. ĐẤT MẸ BAO DUNG

 

Bật lên từ đất cằn, sỏi đá

Những thân chồi gầy guộc, đen đuốc

Theo cha lên rừng, theo mẹ xuống biển

Sức sống mãnh liệt như Xứ Thanh nghìn năm một thuở

 

Mạch nguồn Sông Mã thấm đằm trong huyết quản gầm vang

Gió Lào, cắt trắng thổi bùng cánh chim liệng theo gió

Tìm điều mới lạ.

Lớp lớp

Lớp lớp

Thành công!

 

Còn riêng cánh chim tôi vội mỏi,

Tìm về tổ ấm,

Để lại đằng sau:

Những đời lạnh câm,

Gỡ ngày thần tiên.

 

Xa xa:

Bóng mẹ, bóng mẹ…

Lưng nặng trĩu những hạt lúa vàng

Lòng bao dung trọn một kiếp người.

 

Có những điều vĩ đại lại là những điều giản dị nhất

Ở ngay ta một chốn bình yên./.

                    

Thong ke