Monday, 20/05/2019

CHO TÔI TÌM LẠI CHÚT NGÀY XƯA (thơ HOÀNG HẢI)

21:29 08/03/2019

Thơ HOÀNG HẢI

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

CHO TÔI TÌM LẠI CHÚT NGÀY XƯA

 

Em quê ra thị tóc chấm gót,

           học đại học mong sau về xây dựng quê hương.

Phố xá đô hội,

          dòng người tấp nập,

                    nhà cao tầng, đèn đỏ, đèn xanh.

Em ngỡ ngàng, choáng ngợp,

                   em ghen tỵ,

                         em không muốn gọi mình là quê.

Suối tóc buông lơi,

          nhuốm vàng cụt lửng.

Quần bò, áo bó,

          váy cụp, váy xòe,

                  em chẳng kém ai.

Khuôn mặt thôn trang

         ngày nào trinh trăng,

                  nay na ná như các ngôi sao Hàn.

Nên em quên:

        Những bài học trên bục giảng;

        Lời dặn dò trước lúc em đi;

        Lời thề với nơi chôn nhau cắt rốn;

        Để em được bằng bạn bằng bè.

Ba bốn tháng em về quê một lần,

         những mùi quen xưa giờ thành xa lạ,

                  chuồng lợn, chuồng bò em chẳng ghé qua.

Em ăn, em ngủ không thành thói

         mặc mẹ già một nắng hai sương.

Em học đại học hay đại vẽ?

         người nhà quê có hiểu gì đâu.

Em phải có Ipat, Iphone…

       Em vẽ đến đâu,

            Trâu Bò đi đến đấy,

                  rồi Lợn Gà lũ lượt theo sau.

Khi chỉ còn một mảnh đất cằn,

         một tấm thân khô là xong nghĩa vụ.

Em vẽ đi, vẽ đi lần cuối

Điều quên lớn nhất,

          quên nơi mình đã sinh ra

Bất hiếu lớn nhất,

          chê cha mẹ nghèo

Không biết mình ở đâu là hoang tưởng

Cho tôi tìm lại chút ngày xưa.

HOÀNG HẢI (nhân dịp 8/3)

Thong ke